Sign up

These Days and Weeks - Bob Kaufman

Ngày và tuần


không tồn tại, lịch tờ tờ
giờ và phút
kim đồng hồ không gõ nhịp
quá khứ rỉ hoen khói tàu hút bóng
tàn canh đời, giấc mộng loanh quanh những
muộn phiền đàn căng đau dây kí ức

khiếp sợ sâu vô thức, sợ cả cái chưa đến
kinh hoảng tôi trơ mắt
tường đá cản chân đào thoát
những nhát chém vô hình, nọc độc lây nhiễm
máu chảy trong thinh lặng và nỗi đau
thành lời tụng ca

Ở khoảng sâu nào tâm cất giữ những tơi bời
ôi thời gian của những nỗi đau
câu hỏi cắm dùi không đáp án
bất lực tôi khi tình yêu bị nghiến ngấu
từng mảnh, từng mảnh trong những răng hàm cuồng dại
trong trò chơi vô tính

Một lần  thôi xin nhận ra
& tâm khổ não một xác quyết kinh ngạc
& tình yêu hiện tiền lửa cháy
vui thôi, dẫu lặng đi cô độc
...

 

[These Days and Weeks]

These days and weeks
That cannot be found on any calendar,
These hours and minutes unknown to the clock,
When all those rusting ships of the past, long gone
To the bottom of life, guarding the sunken dreams
Cast up their sorrows to swell this grief with memory.

Terror is around us both my soul. Nothing else will come.
I cannot describe the horrors, and worse, I cannot flee.
A wall is all.
I am hacked by knives I do not see, stung by stinging bee,
I can only bleed in silence, my pains are numb with admiration.

Where do you keep them all, my soul? How long can you stand?
What questiong is this being asked, can humans ever know?
Mad teeth are in the forms of man and chew my love to bits,
And I can do nothing, my soul, but wait their clawing cut,
        Asking only that my flesh holds
        & my anguished mind's reassurance in surprise,
        & my love survive these brutal enigmas,
        That I please you, my soul...If only you alone.

Bob Kaufman (The ancient rain poems. 1956 - 1978)
 
Ngày và Tuần (Dịch Nghĩa)
 
Ngày và tuần
chẳng thể tìm ở bất kì tờ lịch
Giờ và phút chẳng thể thấy trên chiếc đồng hồ đong đưa
khi tất cả nơi con tàu quá khứ rỉ hoen đi xa lắm
đến tận cuối cuộc đời,canh giữ những giấc mộng lặn tăm
Gộp tất thảy muộn phiền làm đầy căng nỗi đau kí ức

Khiếp sợ quẩn quanh lẫn tâm hồn. Không một điều gì nữa sẽ đến.
Tôi không thể diễn tả nỗi kinh hoàng, tồi tệ hơn chẳng cách nào chạy trốn.
Chỉ bức tường là tất cả
Tôi trọng thương bởi vết dao vô hình, đau nhói bởi loài ong ngòi độc.
Máu không chỉ rơi trong thinh lặng, nỗi đau chết lạnh lời ngợi ca
 
Ơi hồn tôi, tẩt cả ở nơi đâu cất giữ và mi sẽ gánh chịu đến khi nao?
Câu hỏi nào sẽ có lời giải đáp, lòai người đã từng biết hay không?
những hàm răng mất trí trong hình dạng con người, chúng ngấu nghiến tình yêu tôi thành từng mảng
Tôi không thể làm bất kì điều chi, hồn hỡi, chỉ đợi chờ vết cào xé của chúng thôi
                       Hãy chỉ hỏi rằng xác thân ta đang nắm giữ
                       & tâm khổ não của đoan chắc sự bất ngờ
                       & tình yêu vượt qua những bí ẩn tàn ác,
                       rằng xin người, hồn hỡi...nếu chỉ còn lại mi đơn côi.


Vẫn đều đều

cắm phập và bơm từng ống xilanh điều giả dối
thằng y sĩ rởm đời hệch hệch cười chẳng chút đắn đo
"thuốc đểu"
ta sống đểu, ăn đểu và uống tòan những thứ đểu đểu
dần quen mặt trở đực
nói năng lực xực
ngảo ngào ngao
rát cổ gào
chữ yêu cầu bật the thé thành đề nghị
một giống người mặt quỷ biến khỏi hải phận nước Nam
Lạc Long Quân ngao ngán rũ đầu:
"Bán cha rồi hiến cả mẹ sao con"
những ống xi lanh vẫn bơm đều đều
hứa hảo
chỉ tội con mèo
chiều ngheo nghẻo rặn ra giống dị thai
...

 

 


Bí Mật Nỗi Buồn - Bob Kaufman

 

Bob Kaufman (1925-1986), tên thật Robert Gartnell Kaufman. Ông sinh tại New Orleans, Louisiana vào ngày 18/4 và là một trong 13 người con của một gia đình trung lưu Mỹ gốc Phi. Ông là nhà thơ đường phố, nhân dân, nhà thơ của các nhà thơ, của jazz, siêu thực, hiện đại và hậu hiện đại...Mặc dù bị che khuất bởi các nhà thơ da trắng cùng thời như Allen Ginsberg, Jack Kerouac, William Burroughs nhưng Bob Kaufman cũng là một trong những người sáng lập cũng như hình ảnh sống về tính nhạy cảm của Thế Hệ Bị Tổn Thương (Beat Generation).Ông mất vào ngày 12/01/1986.

Các tập thơ của ông:  The Ancient Rain: Poems, 1956-1978 (New Directions, 1981); Watch My Tracks (1971); Golden Sardine (1966), Solitudes Crowded With Loneliness (1965)..

 

Bí mật nỗi buồn (dich thơ)


Một mình tôi với nỗi buồn bí mật
sự thật thinh lặng phơi
tâm kiến rã rời
mị mị mơ mơ nháo nhào đổ
tận gai góc đời

Chỉ tôi thấy
vô vọng vẫy vùng gào xé
cây người nhỏ bé
tua tủa những bàn tay gốc rễ
quấn xiết bản năng

Chỉ tôi biết
sự bùng nổ những nghiệt oan
ầm ào thác thịnh nộ
không cần định lựợng, bay
về hư vô
nghiến nát mọi điều


Private Sadness

Sitting here alone, in peace
With my private sadness
Bared of the acquirements
Of the mind's eye
Vision reversed, upended,
Seeing only the holdings
Inside the walls of me,
Feeling the roots that bind me,
to this mere human tree
Thrashing to fee myself,
Knowing the success
Of these burstings
Shall be measured
By the fury
Of the fall
To eternal peace
The end of All



Nỗi Buồn Tự Thân (dịch nghĩa)

Ngồi một mình, tĩnh lặng
với nỗi buồn tự thân
Bóc trần nhận thức
của tâm kiến
Mộng mị đổ nhào, lật ngược
chỉ duy nhất nhìn nhận những nắm giữ
tận trong những thành lũy tôi,
Cảm nhận những gốc rễ trói chặt tôi
vào cây người nhỏ bé
Vẫy vùng giải phóng bản năng
nếm trải thành công
của những điều bùng nổ
được ước lường
bằng cơn thịnh nộ
của dòng thác
đến sự tĩnh lặng bất diệt
kết liễu mọi điều
 


Ừ, EM NHỢT NHẠT

 [ post bài thơ cũ cũ, chỉ có ảnh mới mới ;) ]


Những con chữ xới tung
xục xạo tính từ đòi cơn khát
Em khát anh

Người nông dân thất bát, em
vục mặt cánh đồng tình
le lói hy vọng mùa bội thu

Mộng đến lưng chừng sáng
tẩn mẩn em trộn từng cơn mê sảng
trọn gói đêm


khối rubic màu lem
cảm xúc nhàm cũ lãng quên nơi xó góc
tóc chẳng mây
môi chẳng hồng
mắt chẳng biếc

Ừ, một phần đời bết bát
còn trái tim mở nhịp trinh nguyên

Ừ, em nhợt nhạt...


Hạnh Phúc - Thơ

 

Em hỏi anh
hạnh phúc là gì?
sống bằng nửa con tim
yêu bằng một phần hai lý trí
rồi chúng ta đi về hai phía
không một lần ngoảnh lại

Hạnh phúc
cái chấm tròn dấu cảm thán mãi không rơi
câu nói nửa vời
sống trong một đất nước cá chép
giá cả phi như rồng như phượng
chúng ta nửa người nửa ma
tiên và ma
cách nhau chừng sợi tóc

những giờ tan sở như hành hương
người nối đuôi dài nước chảy con đường
không về xứ Phật
Phật tại tâm
khi em nhớ về buổi chiều
lời chia tay hóa ra là hạnh phúc

Hạnh phúc là
hô vang khẩu hiệu
......


Khóc Giấc Mộng Trắng

Viết cho một mối tình không tròn vẹn...

 

KHÓC GIẤC MỘNG TRẮNG

Em vẫn nghe ấm ức suối khóc
nhễu nhợt tóc sương khuôn mặt đá
lạnh tanh
ký ức bê bết vệt ngô nghê
một ngô nghê vụng dại

Em, 10 năm,
trang nhật ký ủ mốc chẳng lần tay mở
mùi yêu xưa chối bỏ, ngõ nhỏ chân chẳng lần về
sợ gì đêm mùa trẩy hội, ngày sẽ mới

Em 10 năm níu với
như anh từng níu vô cảm trong em
đôi vé im lìm, bộ phim chưa bao giờ được chiếu
Anh, còn lại chân dung khói

Em, 10 năm vật vờ
mấy ngã u mê vật vờ
trong em là dòng chảy của máu trắng & suối đỏ
Ngày tử thần dương mũi tên định mệnh
Em khóc giấc mộng trắng

Nắng không nở vai em
Nắng không hồng tim em
Nắng xuyên ngực em
Nắng nào chở ngày xưa êm đềm
 
10 năm em chết lặng... ...

 


Tìm Tôi

 
Tìm tôi những góc hẹp đời, những mắt hẻm to hó hững hờ ngó ngày cuối đông, lám nhám cơn mưa cuối mùa, nỗi nhớ ẩn mình lô cốt mắt lệ đôi khi ngần ngật nước vồn vã trút mà chẳng thể cuộn về sông lỏng chỏng hoài niệm tí tách mấy giọt mái hiên sau cơn giông đọng phố rỉ hoen.

Tìm tôi loang lổ tường vôi mắt biêng biếc rêu cười khóc nhếch nhác, nhễu nhợt ám xanh mảng niềm riêng ai chạm. Đôi lúc tinh sương cái mảng màu độc nhất lóng lánh hạt ngọc đa sắc phản chiếu bàng bạc mây trời mờ ảo, chẳng là khói đô thị huyên náo, chẳng là bụi ồn ào rú ga xé toạc giấc chập chờn mộng mị; đôi khi đọng lời rao sáng lanh lảnh vỡ òa lách cách tiếng cửa nhà đuổi gánh hàng trú đêm .

Tìm tôi ngàn sao trời loe lóe quá khứ, hờn ghen vội vàng chắt lại vị xót xa. Sao vẫn lung linh hư ảo hạt rơi giấc ngủ cạn đêm choàng tỉnh mê du mộng . Vô định lênh khênh người giữa phố, kêu gào mặc sức bến bờ u tối biết đâu thiên hà ngồn ngộn cháy, hữu hạn đời người chẳng thể là vùng chắn sáng bật bình minh.

Tìm tôi. Chẳng thể tìm tôi. Trông chờ cơn Hồng Thủy cuối.


Ngày Mi Mắt

 

Treo lên ngày mây xanh
dấu hỏi
những con chữ long tong ngờ vực
vù vù lướt mặt, bật rời tay
ngày cuốn đi nửa đời người trước mắt
lủng lẳng túi nghi hoặc
hí lộng ta bà
chơi

Em gọi tên mưa rơi
ngày hoang mạc
bỏ đi khi tình chạm bước
huyết cạn dòng
nuớc mắt vỡ bình minh
không xé toang mây

Em vẫy anh
ngày rỗng
nghịch đảo nghịch
chân giả giả chân
nâng niu  đóm lửa tàn
và những giọt nước ôvan
không trú ngụ
mi mắt

Em sẽ uống chén thuốc mê mù
sống tiếp phần đời vô thức
đặt cho ngày
không ngày
không 


Cắn


cắn vào cuộc đời
nghe tiếng vô minh rền óc
nghe âm vọng bán mua
nghe kinh cầu an lừa dối
và nghe đau
một linh hồn chưa nghén phôi thai

cắn vào cuộc tình
máu tuôn mắt
chờ chớp lóa giữa cơn giông
em xanh như cỏ, hương như kẹo
đắng lòng anh mấy cõi du du

cắn chặt vào đêm
ễnh ương uồm oàm mưa bão
sonata vang vọng Thiên Cầm ngân

cắn vào em
bừng thức
những bông hoa nín thở
đêm hè


Ngày Virus

Chiếc computer ngắc ngứ sáng nay
những email tràn dịch màn phổi
kéo theo cơn co giật thảng thốt
màn hình
tôi lây từ chị.

Ngòai cửa sổ,
hanh hanh ngọn nắng vuốt ve
cần cẩu gục đầu lô cốt
bất lực
nỗi buồn đường phố gặm dần
thời gian hoen rỉ

Trên báo
mẹ cắt gân chân con, 3 tuổi, làm phương tiện xin ăn
thanh niên cầm dao rượt bố, bảo lập ngay di chúc
ngôi trường mới xây chưa kịp nghiệm thu
sập
Trojan, lây nhiễm

Em nóng ran căn phòng máy lạnh
những cơn ho vỡ ngực
lời chia tay đêm qua
anh hacker mũ đen hay trắng

10/11/2008



Trang Kinh Trăng


Thôi người về ta ở lại chờ trăng
tháng Chạp rằm hương phả
đèn nhang khói rét
ngộp lo toan
áo nỉ quàng khăn sin sít bó
lòng chật hẹp
dập đầu cầu, dập đầu khẩn
bả tình mua bán những lương tri
vang vọng xa im lìm lịm giấc
ê ả trang kinh đong đẩy đưa
chiều ngả xám

mặc kệ người tháng Chạp
mọc đầu hôm
tầm cầu khối thạch cao trơ phông phỗng
mép cười sư nhoen nhoẻn nhếch
sãi lòm khòm khom polime
gom góp gom
xào xạt sao bay niềm tin rơi
tia le lói
đêm vẫn tròn vành
Trang kinh trăng em xếp lại chờ anh 


Ơi Apsara

 

 

hãy khóc những nấm mồ không chóp
đỉnh linh thiêng chễm chệ nóc khách sạn năm sao
tàn tro
tàn tro Angkor trơ mặt
nước mắt mang khuôn hình không giống nhau

hãy khóc những phù điêu cường tr
áng
Khmer, khmer thảng thốt khách du
đứa trẻ nghèo thanh cơm lam chia ba xẻ bảy
dưới bóng Bayon hoan ca, tiệc chảy

hãy khóc những cánh đồng khô cháy
lững thững thốt nốt chờ mưa rây
hòang hôn ngậm tàn tích
ngợp bóng người tĩnh mịch rơi

hãy khóc như chưa bao giờ được khóc
Hộ chiếu muôn màu, sâu vẫn là sâu
Khóc đi Apsara...
... vũ điệu mưa sa.


Em trong anh


đã mấy nghìn năm
ngọn sóng luân hồi, cuốn
lệch 23 độ 5 hướng về Chức Nữ
bầy quạ chao chác gọi
Ngưu Lang
Ô thước cầu vỡ vụn

Em trong anh
những con đường giao nhau không chờ điểm cuối
đảo mịt mờ giữa phố thị hoan ca
Eve không ở trên những tầng bay
Wall-E
thước film 3D không huyễn hoặc
và em
không dịu dàng, không hy sinh
không đủ sức đối đầu chông gai trước mắt

Em trong anh
một nửa phần đời xa ngái
tháng 4 sang hè đốt thiêu những ngày đông
nơi chưa bao giờ em chạm bước
dưới tỉ tỉ nghìn năm ánh sáng
tan chảy những sai lầm quá tầm tay
không cứu rỗi

Em trong anh
thế giới chờ hồi sinh
câu kinh thừa lừa mị
đắm chìm phi phi tưởng
tôn sùng những hình nộm điêu ngoa
vũ trụ đảo vòng, cong mình lộn trái
nguyên những dại khờ buông mình về Véga

hòang hôn vệt màu lá cháy
em trong anh
mùa xuân không mở ngực.


Hạnh Phúc - tạp bút

 

Gửi Vk

Chiều lỡ hẹn.  Khoảng sân gió, đỏ một góc bông sứ . Mưa tí tách đùa cuộc gặp gỡ không thành.Từng cụm mây xám dắt díu nhau hững hờ rồi đổ xuống hàng ngàn giọt nhỏ. Mưa pha lê lung linh trên đầu ngọn cỏ. Ội khoảng vườn như một ủi an kỳ diệu.

 

Bạn bè hỏi sao không buồn khi về một ngôi nhà xa trung tâm thành phố, không internet, không truyền hình cable, không... không....và không... Ừ, hàng tá thứ không và loanh quanh tôi câu hỏi về hạnh phúc ? Tiện nghi , tư cách xã hội, tài năng, học vị, nhan sắc... tưởng chừng như tiêu chí của hạnh phúc nhưng có thực thế không mà con người vẫn tù mù mê lộ tìm kiếm khát khao ? 

Hiền, cô bạn nhỏ nhắn hiền như cái tên quyết định lấy một anh chồng thợ hớt tóc khi vừa tốt nghiệp phổ thông trung học. "Chắc là hạnh phúc ?" Câu hỏi treo lên ngờ vực trong mắt bạn bè .. Rồi những xì xầm xuýt xoa hâm mộ một cô bạn khác, chưa tốt nghiệp phổ thông trung học đã  kết hôn với một tiểu công tử đại gia . 

Hạnh phúc là gì ? Phải chăng là hai nụ cười trong ngày vu quy, một lộng lẫy, một bình dị. Năm tháng trôi như bóng mây qua cầu . Gặp lại trong tiệm uốn tóc của chính mình, bạn vẫn cười toe khoe bụng bầu lum lúp, tíu tít kể về anh chồng giỏi giang thiên hạ đệ nhất . Chiều kia lại  gặp bạn có chồng đại gia đang mơ màng phả khói Capri "Ừ, thì nó là công tử mà, không biết cách lo cho gia đình đâu nhưng rộng rãi. Ok". Bạn cười, nụ cười vẫn ngời môi son ngày cưới. Thế đấy! Ai cũng có cách hạnh phúc riêng mình mặc đời khen chê .
Hạnh phúc khi biết cảm nhận!

Em chỉ là cô bé con nhìn bầu trời qua miệng giếng, nắm bắt cuộc đời bằng những lặt nhặt dù hôm nay chẳng biết anh có chờ đợi hay không. Nhìn mưa, gặm nhắm nỗi nhớ anh và em cũng thấy mình hạnh phúc...


Nhật ký Trầm

 

Ngày...tháng...năm
lanh canh khua thìa nhỏ
thêm đường
khuấy
ly cà phê, màu mây đặc quánh
buồn tí tách bên hồ rơi
khung hình xa lạ
đối diện
em
uống từng ngụm, từng ngụm đen
trầm đắng

anh có biết
thế giới những vòng xoay ta cuốn nhau đi 30km mỗi giây
và rơi trong vũ trụ từng sát na hàng trăm ki lô mét
đâu cần nói những điều có nghĩa hoặc không
hút vào lỗ đen hoặc tan dưới sóng thủy hồng
tất cả
những tuyên ngôn sáng lóa, giáo điều bóng bẩy
bầy ruồi vo ve, trận đại dịch khủng khiếp

em tin là anh biết vết dao chằng chịt cứa trong lòng
trời khóc
nước mắt chảy
chảy mãi loang vào sông vào suối
cuối nguồn vị nồng tanh
máu
máu ngàn năm
ký ức vết chàm
không xóa sạch

Ngày...tháng...năm
giọt mưa trắng
cà phê đen
em vẫn ngồi đây
nuốt từng ngụm, từng ngụm đắng
trầm luân

7/3/2009


1 2  Sau»