Ngày và tuần
không tồn tại, lịch tờ tờ
giờ và phút
kim đồng hồ không gõ nhịp
quá khứ rỉ hoen khói tàu hút bóng
tàn canh đời, giấc mộng loanh quanh những
muộn phiền đàn căng đau dây kí ức
khiếp sợ sâu vô thức, sợ cả cái chưa đến
kinh hoảng tôi trơ mắt
tường đá cản chân đào thoát
những nhát chém vô hình, nọc độc lây nhiễm
máu chảy trong thinh lặng và nỗi đau
thành lời tụng ca
Ở khoảng sâu nào tâm cất giữ những tơi bời
ôi thời gian của những nỗi đau
câu hỏi cắm dùi không đáp án
bất lực tôi khi tình yêu bị nghiến ngấu
từng mảnh, từng mảnh trong những răng hàm cuồng dại
trong trò chơi vô tính
Một lần thôi xin nhận ra
& tâm khổ não một xác quyết kinh ngạc
& tình yêu hiện tiền lửa cháy
vui thôi, dẫu lặng đi cô độc
...
[These Days and Weeks]
These days and weeks
That cannot be found on any calendar,
These hours and minutes unknown to the clock,
When all those rusting ships of the past, long gone
To the bottom of life, guarding the sunken dreams
Cast up their sorrows to swell this grief with memory.
Terror is around us both my soul. Nothing else will come.
I cannot describe the horrors, and worse, I cannot flee.
A wall is all.
I am hacked by knives I do not see, stung by stinging bee,
I can only bleed in silence, my pains are numb with admiration.
Where do you keep them all, my soul? How long can you stand?
What questiong is this being asked, can humans ever know?
Mad teeth are in the forms of man and chew my love to bits,
And I can do nothing, my soul, but wait their clawing cut,
Asking only that my flesh holds
& my anguished mind's reassurance in surprise,
& my love survive these brutal enigmas,
That I please you, my soul...If only you alone.
Bob Kaufman (The ancient rain poems. 1956 - 1978)
Ngày và Tuần (Dịch Nghĩa)
Ngày và tuần
chẳng thể tìm ở bất kì tờ lịch
Giờ và phút chẳng thể thấy trên chiếc đồng hồ đong đưa
khi tất cả nơi con tàu quá khứ rỉ hoen đi xa lắm
đến tận cuối cuộc đời,canh giữ những giấc mộng lặn tăm
Gộp tất thảy muộn phiền làm đầy căng nỗi đau kí ức
Khiếp sợ quẩn quanh lẫn tâm hồn. Không một điều gì nữa sẽ đến.
Tôi không thể diễn tả nỗi kinh hoàng, tồi tệ hơn chẳng cách nào chạy trốn.
Chỉ bức tường là tất cả
Tôi trọng thương bởi vết dao vô hình, đau nhói bởi loài ong ngòi độc.
Máu không chỉ rơi trong thinh lặng, nỗi đau chết lạnh lời ngợi ca
Ơi hồn tôi, tẩt cả ở nơi đâu cất giữ và mi sẽ gánh chịu đến khi nao?
Câu hỏi nào sẽ có lời giải đáp, lòai người đã từng biết hay không?
những hàm răng mất trí trong hình dạng con người, chúng ngấu nghiến tình yêu tôi thành từng mảng
Tôi không thể làm bất kì điều chi, hồn hỡi, chỉ đợi chờ vết cào xé của chúng thôi
Hãy chỉ hỏi rằng xác thân ta đang nắm giữ
& tâm khổ não của đoan chắc sự bất ngờ
& tình yêu vượt qua những bí ẩn tàn ác,
rằng xin người, hồn hỡi...nếu chỉ còn lại mi đơn côi.